|
Henry Poole: Luke Wilson
Dawn: Radha Mitchell
Esperanza: Adrianna Barrazza
Father Salazar: George Lopez
Millie: Morgan Lily
Patience: Rachel Seiferth
Directed by Mark Pellington
Người Real Estate agent đưa Henry Poole (Luke Wilson) đến xem khu nhà do anh chọn. Henry yêu cầu chuyên viên địa ốc mua một căn nhà anh thích, nhưng chị đã hỏi nhiều lần và chủ nhà nhất định không bán. Khu nhà không có gì đặc sắc nhưng chỉ có một hai căn muốn bán.Cuối cùng anh quyết định mua căn nhà đối diện căn nhà anh thích và làm thủ tục mau chóng.
Căn nhà để trống từ mấy tháng, chủ đã dọn ra và hôm sau Henry dọn vào ngay. Anh chỉ có cái giường ọp ẹp và mớ quần áo. Henry ghé tiệm liquor đầu ngõ mua mấy chai rượu.Cô bán hàng bắt chuyện. Patience (Rachel Seiferth) thấy nét mặt nghiêm nghị của Henry hỏi xã giao:
-Sao ông có vẻ buồn và giận dữ thế này?”. Henry nổi giận:
-Ai nói tôi giận, tôi chẳng có gì phải giận. Tôi đâu có buồn. Patience ôn tồn:
-Tôi chỉ hỏi vậy thôi, nhưng, nếu có tâm sự, anh cần phải noí ra cho nó vơi đi.
-Tôi đã nói là không giận, không buồn, cô mặc kệ tôi, không phải chuyện của cô!
Nói xong Henry ôm mấy chai rượu lặng lẽ ra xe. Về tới nhà Henry thấy có người chờ ngoài cửa:
-Tôi là Esparanza, hàng xóm, xin chào mừng ông đến ở đây.
Henry lạnh lùng cám ơn, đỡ đĩa bánh ngọt và chờ đóng cửa. Bà hàng xóm tần ngần:
-Thưa ông, tôi muốn vào thăm nhà ông một chút được không?
-Chi vậy?
-Tôi nhớ anh Jose trước ở nhà này, anh ấy đã mất ngay tại chỗ ông đứng đó. Ảnh ở một mình, hai ngày sau người ta mới phát giác ra anh đã chết.
-Nhưng thưa bà, vì sao ông ấy chết?
-Bịnh tim, bịnh tim mà ở một mình, chết cũng không ai biết.
Bà Esparanza lại tần ngần:
-Xin ông cho tôi ra sân nhà ông một chút? Henry ngạc nhiên:
-Chi vậy? Ở ngoài ấy cũng có người chết nữa hay sao?
-Không, thưa ông, nếu anh Jose nghe lời tôi thì anh ấy đã không chết. Anh ấy không tin.
Henry ngạc nhiên:
-Bà nói Jose không tin bà mới chết , mà tin chuyện gì?
Esparanza lôi xềnh xệch Henry ra sân sau, chỉ vào bức tường rồi làm dấu thánh giá.
-Bà làm gì vậy?
-Ông thấy không, hình Chuá Jesus đó thiêng lắm.
Bà chỉ vào bức tường nhà anh, Henry thấy một vùng uá vàng vì nước mưa và có một vệt son đỏ. Anh nhún vai.
-Có gì đâu?
-Ông không thấy sao! Máu Chuá chẩy ra đó. Bà quì gối xuống lâm râm đọc kinh.
-Thôi được, cám ơn bà, để tôi vào dọn dẹp nhà cửa.
Henry vào nhà thì bà Esparanza cũng đọc xong kinh và đứng dậy ra về. Một lát sau bà Esparanza trở lại, lần này có thêm cha Salazar (George Lopez). Henry miễn cưỡng mở cửa, bà hàng xóm líu lo với ông cha bằng tiếng Spanish rồi quay qua noí với Henry:
-Xin phép ông cho tôi mời cha lại đây xem phép lạ.
-Thưa bà, tôi đã nói, đó chỉ là vệt nước mưa trên trường, có Chuá bà già đâu?
Bà Esparanza lôi cha Salazar ra sau vườn, chỉ vào tường. Ông cha cũng lắc đầu, bình tĩnh giải thích:
-Thực ra tôi cũng không thấy gì, vả lại, muốn chứng minh phép lạ, nhà thờ còn cần nhiều thủ tục khác rất tinh tế, chứ không thể tuyên xưng bừa bãi được, mong bà thông cảm. Henry mời hai vị ra về.
Hôm sau Esparanza điều đình với chủ căn nhà cũ cho Henry vào thăm nơi anh chào đời và lớn lên. Henry về phòng cũ của mình, lục trên trần gác, lượm được bức hình chụp với bố mẹ năm anh 5 tuổi. Anh xin chủ nhà tấm hình mang về làm kỷ niệm. Henry dán bức hình lên tường phòng khách, phiá dưới hình anh viết hàng chữ “Henry Was Here”!
Mấy ngày sau trong căn nhà mới, hoang vắng, Henry ngồi nhớ lại buổi gặp bác sĩ chuyên khoa 6 tuần truớc. Như bản án tử hình, bác sĩ cho biết căn bệnh hiểm nghèo đã tàn phá hết cơ thể, anh chỉ còn 6 tháng. Ông khuyên anh cứ việc an hưởng những ngày còn lại chẳng cần kiêng cữ gì nữa. Anh mua căn nhà này vì muốn hồi tưởng lại thời ấu thơ, gia đình anh ở căn nhà đối diện. Henry muốn được chết gần nơi anh chào đời. Bây giờ chẳng còn sống bao lâu anh cứ thoải mái uống rượu.
Lang thang ra ngoài sân anh chú ý thấy nhà hàng xóm có cô bé gái chừng 4 tuổi rất nhút nhát, luôn luôn trốn trong đống gạch vụn phiá sau nhà. Henry hỏi nhiều lần nhưng cô bé không noí và chạy trốn. Một buổi trưa Henry vừa thức giấc, nhìn ra vườn thấy cô bé hàng xóm quì gối, đọc kinh dưới chân tường. Henry đi ra thì cô bé lại ù té chạy, bỏ lại cái máy cassette. Henry tò mò nghe thử một đọan, thì ra, cô bé thu hết những âm thanh đối thoại bên nhà Henry, kể cả nhưng lần bà Esparanza đến. Henry mang cái maý sang nhà em bé, Mẹ bé xin lỗi về sự xâm nhập nhà anh. Dawn (Radha Mithcell) cho biết, hai năm nay, từ lúc bố bỏ đi, cô bé không nói nữa và lúc nào cũng sợ hãi trốn chạy. Dawn đã đưa bé đi nhiều bác sĩ nhưng không ai chữa khỏi.
Trong lúc Dawn tiếp Henry trong nhà thì em bé lại lén chạy sang sân nhà Henry. Vài phút sau em trở về khóc xướt mướt, kể lể linh tinh trước sự mừng đến rơi nước mắt của mẹ. Tôn trọng phút giây vui mừng của hai mẹ con, Henry lặng lẽ ra về. Lần này anh lại thấy Patience, cô bán hàng ở tiệm nước nhẩy tưng tưng trong sân nhà anh. Thấy Henry, cô gái khoe riú rít:
-Tôi đã nhìn thấy..tôi đã nhìn thấy. Từ hồi đó tới giờ, tôi chỉ thấy mờ mờ, bây giờ tôi thấy rõ. Cám ông Chuá, cám ơn ông.
Patience chạy vội ra cổng. Henry gọi lại:
-Ơ...cô còn bỏ quên cái kính.
Henry lượm cặp kính dầy cộm như cái đít chai, đưa cho Patience. Cô gái lắc đầu:
-Bây giờ tôi không cần kính nữa, tôi thấy moị vật thật rõ ràng. Nhưng tôi giữ kính làm kỷ niệm.
Thế rồi bà Esparanza và hàng chục người ào ào kéo tới đọc kinh um sùm, dưới chân tường họ để đầy gỉo hoa và nến. Henry khó chiụ, anh la ầm lên:
-Tôi yêu cầu mấy người đừng quấy rầy tôi nữa, tôi xin được sống yên tĩnh mấy ngày cuối đời.
Bà Esparanza nhẹ nhàng:
-Chúng tôi đến đây không phải để xin Chuá cái này, cái khác, mà chỉ muốn ông tin Chuá và sẽ lành bệnh.
Henry tức tối:
-Chuá ở đâu, bà chỉ cho tôi xem, Chuá ở chỗ nào? Ở trong tường hả, để tôi mời Chuá ra đây.
Henry hồng hộc vào nhà lấy cái cuốc chim, bổ vào tường, chỗ vết nước. Anh giận dữ thật sự. Đập bề nát cả góc tường. Henry chỉ vào trong bức tường bể:
-Đây, bà thấy không, Chuá có ở trong ấy không, bà vào mời Chuá ra đây đi.
Mấy người hàng xóm vừa sợ hãi vừa tức giận. Henry mệt nhoài dựa lưng vào tường nghỉ mệt. Đúng lúc ấy mái nhà chuyển động sập xuống đè lên, Henry nằm bất tỉnh. Mấy người nhào vô lôi Henry ra. Xe cứu thương đưa anh đi cấp cưú. Mẹ con Dawn lái xe theo, trước khi đưa Henry vào phòng hồi sinh, bà nắm tay giúp anh làm dấu thánh giá.
Bác sĩ băng bó các vết thương bên ngoài và đưa Henry đi chụp hàng chục kiểu hình quang tuyến. Hôm sau, bác sĩ mang phim quang tuyến đến giường chỉ cho Henry:
- Thật là phép lạ, mái nhà sập xuống, cột, kèo đè bẹp ông, thế mà không một cái xương gẫy, lục phủ, ngũ tạng còn nguyên vẹn. Henry ngồi bật dậy:
-Bác sĩ noí sao? phổi, gan, lá lách của tôi toàn hảo hả?
-Khỏe như một chàng lực lĩ Thế Vận Hội.
Hôm sau xuất viện, bước vào nhà, Henry lấy bút gạch đi chữ Was trong hàng chữ “Henry Was Here”, viết thành “Henry Is here”./cnn/
|